Đăng ký
Kiểm tra trình độ miễn phí

“Mẹ ơi, còn bao lâu nữa?”
“Con không muốn làm bài này.”
“Hôm nay nghỉ tiếng Anh một bữa được không mẹ?”
Buổi học mới bắt đầu chưa lâu nhưng trẻ đã ngáp, nghịch bút hoặc tìm một lý do để rời khỏi bàn. Khi tình trạng này diễn ra thường xuyên, cha mẹ dễ lo rằng bé học tiếng Anh nhanh chán vì con không thích môn học hoặc thiếu ý thức.
Tuy nhiên, có một câu hỏi khác đáng để đặt ra:
Con chán tiếng Anh hay con đang chán cách mình học tiếng Anh?
Hai điều này hoàn toàn khác nhau.
Một đứa trẻ không thích worksheet chưa chắc không thích tiếng Anh. Con có thể rất hào hứng khi xem hoạt hình, chơi game, đọc truyện hoặc trò chuyện về chủ đề mình yêu thích bằng chính ngôn ngữ đó.
Vì vậy, thay vì vội tăng kỷ luật, hãy tìm xem điều gì đang làm mất hứng thú của trẻ.
Trẻ thường khó duy trì hứng thú khi hoạt động có ba đặc điểm: lặp lại quá nhiều, không có mục đích rõ ràng và ít cơ hội tham gia chủ động.
Ví dụ, một buổi học kéo dài 45 phút chỉ gồm:
đọc từ → chép từ → làm bài → kiểm tra → sửa lỗi.
Trẻ có thể vẫn hoàn thành. Tuy nhiên, con đang chủ yếu thực hiện yêu cầu thay vì sử dụng ngôn ngữ.
Ngược lại, cùng nhóm từ đó có thể xuất hiện trong truyện, trò chơi đoán từ, hội thoại hoặc một nhiệm vụ sáng tạo.
Kiến thức không thay đổi.
Trải nghiệm học thay đổi.
Có những bé phụ huynh nói rằng:
“Con tôi học gì cũng nhanh chán.”
Nhưng trẻ có thể ngồi hàng giờ để xếp Lego, vẽ tranh hoặc tìm hiểu về khủng long.
Điều này cho chúng ta một gợi ý.
Trẻ có khả năng tập trung rất lâu khi hoạt động đủ hấp dẫn, vừa sức và tạo cho con cảm giác mình đang làm được điều gì đó.
Vì vậy, thay vì chỉ hỏi:
“Làm sao để con chịu học?”
hãy thử hỏi:
“Điều gì khiến con muốn tiếp tục?”
Đây là một thay đổi nhỏ trong cách nhìn nhưng có thể dẫn đến những cách dạy hoàn toàn khác.
Một đứa trẻ không phải lúc nào cũng nói:
“Bài này vượt quá khả năng hiện tại của con.”
Con thường nói đơn giản:
“Chán.”
Hoặc:
“Con không thích.”
Nếu trẻ liên tục không hiểu từ, không biết trả lời và phải chờ người lớn gợi ý, cảm giác thất bại sẽ tích tụ.
Sau một thời gian, trẻ bắt đầu tránh việc học.
Vì vậy, khi con than chán, hãy kiểm tra độ khó trước khi kết luận về thái độ.
Chiều ngược lại cũng xảy ra.
Nếu trẻ đã thành thạo một nội dung nhưng vẫn phải làm thêm hàng chục câu giống nhau, con không có lý do để cố gắng.
Ví dụ, bé đã biết rất chắc:
“This is a cat.”
“This is a dog.”
nhưng vẫn phải tiếp tục nối tranh với từ trong nhiều trang.
Hãy tăng thử thách.
Thay vì hỏi:
“What is this?”
hãy thử:
“Can you describe this animal without saying its name?”
Con phải suy nghĩ:
“It’s small. It has four legs. It likes fish…”
Một thay đổi nhỏ có thể biến bài tập nhận biết thành hoạt động tư duy.
Cha mẹ có thể thử những thay đổi sau:
Không cần biến mọi phút học thành trò chơi.
Mục tiêu là tạo đủ sự thay đổi, thử thách và ý nghĩa để trẻ muốn tiếp tục tham gia.
Nếu con thích ô tô, tại sao tất cả bài đọc đều phải nói về Tom’s family?
Hãy đọc về những chiếc xe.
Nếu con thích công chúa, dùng nhân vật để luyện miêu tả.
Nếu trẻ thích bóng đá, hãy học:
goalkeeper, score, team, match, pass.
Sau đó hỏi:
“Who’s your favorite player?”
“Which team do you like?”
“Why?”
Tiếng Anh không nhất thiết phải là chủ đề của buổi học.
Nó có thể trở thành công cụ để trẻ khám phá chủ đề mình đã thích sẵn.
Đây là một bước chuyển rất quan trọng.
Giả sử trẻ đang học chủ đề Animals.
Thay vì hoàn thành thêm ba trang bài tập, hãy giao nhiệm vụ:
Create Your Own Animal.
Con tự nghĩ ra một loài vật mới.
Nó sống ở đâu?
Nó ăn gì?
Nó có thể làm gì?
Nó trông như thế nào?
Cuối cùng, trẻ vẽ và giới thiệu:
“This is a Fluffy Dragon. It lives in the mountains. It eats fruit. It can fly, but it can’t swim.”
Con vừa sử dụng Vocabulary, Grammar, Writing, Speaking và Creativity trong cùng một nhiệm vụ.
Và quan trọng hơn, cuối buổi con có một sản phẩm của chính mình.
Hứng thú không chỉ đến từ trò chơi.
Nó còn đến từ cảm giác thành công.
Nếu trẻ liên tục gặp bài quá khó, con dễ hình thành suy nghĩ:
“Học tiếng Anh lúc nào cũng mệt.”
Vì vậy, trong mỗi buổi nên có ít nhất một nhiệm vụ trẻ có khả năng hoàn thành tốt.
Ví dụ, sau một bài Listening khá khó, hãy chuyển sang một trò Speaking sử dụng mẫu câu con đã quen.
Trẻ cần thử thách để phát triển.
Nhưng con cũng cần những chiến thắng nhỏ để muốn tiếp tục.
Câu này nghe rất bình thường:
“Học xong tiếng Anh rồi mới được chơi.”
Tuy nhiên, nếu sử dụng liên tục, thông điệp vô tình trở thành:
Tiếng Anh = việc khó chịu phải hoàn thành.
Chơi = phần thưởng thật sự.
Hãy thử đưa yếu tố vui vào ngay trong quá trình học.
Đọc xong truyện thì đóng vai.
Học từ vựng xong thì chơi đoán từ.
Học câu miêu tả xong thì vẽ “monster” theo lời hướng dẫn của nhau.
Khi đó, ranh giới giữa “học” và “chơi” không còn quá cứng.
Không cần hỏi:
“Hôm nay con có muốn học tiếng Anh không?”
Câu hỏi này trao quyền quyết định quá lớn trong khi mục tiêu học vẫn cần được duy trì.
Thay vào đó:
“Hôm nay mình sẽ luyện Speaking. Con muốn nói về Minecraft hay animals?”
Hoặc:
“Mình sẽ đọc 10 phút. Con chọn cuốn này hay cuốn kia?”
Mục tiêu do người lớn giữ.
Cách đi đến mục tiêu có thể cho trẻ lựa chọn.
Nhờ vậy, con có cảm giác được tham gia vào quá trình học.
Nếu con đang có dấu hiệu chán học, hãy thử một ngày hoàn toàn không dùng worksheet.
Trong 20 phút:
5 phút nghe một câu chuyện.
5 phút chơi đoán từ.
5 phút vẽ hoặc làm một nhiệm vụ theo hướng dẫn tiếng Anh.
5 phút cuối nói về sản phẩm vừa làm.
Sau đó quan sát.
Nếu trẻ tham gia tốt hơn đáng kể, phụ huynh đã có một dữ liệu rất quan trọng:
Con không nhất thiết chán tiếng Anh. Có thể con đang chán một hình thức học cụ thể.
Con đang xem một đoạn hoạt hình tiếng Anh.
Mẹ hỏi liên tục:
“Từ đó nghĩa là gì?”
“Nhân vật vừa nói gì?”
“Con nhắc lại câu đó xem.”
“Thì gì đây?”
Một hoạt động trẻ đang thích rất dễ biến thành một bài kiểm tra.
Thỉnh thoảng, hãy để con đơn giản là thưởng thức tiếng Anh.
Không cần kiểm tra sau mỗi video.
Không phải trải nghiệm ngôn ngữ nào cũng cần tạo ra điểm số hoặc bài tập.
Việc trẻ tự tìm một video tiếng Anh vì muốn xem cũng là một tín hiệu rất đáng giá.
So sánh:
“Đi học tiếng Anh đi con.”
với:
“Mình có 15 phút để làm thử thách này nhé: con thiết kế một nhà hàng và làm menu bằng tiếng Anh.”
Câu thứ hai tạo ra hình ảnh về một việc cụ thể.
Trẻ biết mình đang làm gì.
Học ngôn ngữ đặc biệt phù hợp với cách tiếp cận này vì tiếng Anh có thể được đưa vào rất nhiều hoạt động: làm poster, quay video, kể chuyện, đóng kịch, nấu ăn, vẽ tranh hoặc thực hiện một mini project.
Ngôn ngữ trở thành phương tiện để làm một điều gì đó.
Đây là chiều ngược lại mà phụ huynh cũng cần lưu ý.
Nếu mỗi lần trẻ nói:
“Con chán.”
người lớn lập tức đổi sang game mới, con có thể học được rằng chỉ cần than chán là nhiệm vụ khó sẽ biến mất.
Hứng thú không có nghĩa mọi hoạt động phải dễ hoặc vui ngay lập tức.
Trẻ vẫn cần học cách hoàn thành một nhiệm vụ vừa sức dù nó đòi hỏi cố gắng.
Vì vậy, hãy phân biệt:
Con đang chán vì hoạt động không phù hợp
và
con đang muốn tránh một thử thách mà mình hoàn toàn có thể làm được.
Hai trường hợp cần cách xử lý khác nhau.
Đôi khi người lớn thấy trẻ đang học tốt nên nghĩ:
“Đang có hứng, học thêm chút nữa.”
10 phút trở thành 20 phút.
20 phút thành 40 phút.
Cuối cùng, buổi học kết thúc bằng việc con than mệt.
Không phải lúc nào học thêm cũng tốt hơn.
Đặc biệt khi xây dựng lại hứng thú, hãy thử kết thúc lúc trẻ vẫn còn cảm giác:
“Con làm được.”
Một trải nghiệm tích cực hôm nay có thể khiến con dễ bắt đầu lại vào ngày mai.
Cuối buổi, đổi vai.
Cha mẹ nói:
“Hôm nay con dạy mẹ ba từ nhé.”
Cố tình phát âm sai một từ.
Con sửa.
Cố tình dùng sai:
“I am hungry, so I want to drink a pencil.”
Trẻ sẽ bật cười và sửa lại.
Hoạt động này không chỉ vui. Khi phải giải thích hoặc sửa lỗi cho người khác, trẻ cũng đang lấy kiến thức từ trí nhớ và sử dụng lại.
Đó chính là một hình thức ôn tập.
Đừng chờ trẻ nói:
“Con yêu tiếng Anh rồi!”
Hãy nhìn những tín hiệu nhỏ hơn.
Con ít hỏi “Còn bao lâu nữa?” hơn.
Trẻ chủ động chọn một cuốn truyện tiếng Anh.
Con kể lại một từ mới mà không được hỏi.
Trẻ muốn chơi lại game hôm trước.
Con tự sử dụng một câu tiếng Anh trong sinh hoạt.
Đặc biệt, trẻ bắt đầu chủ động quay lại với ngôn ngữ ngoài thời gian học bắt buộc.
Đó là dấu hiệu rất đáng quan tâm.
Không một đứa trẻ nào ngày nào cũng hào hứng học.
Người lớn cũng vậy.
Vì thế, mục tiêu không nên là:
“Làm sao để con lúc nào cũng thích học tiếng Anh?”
Điều thực tế hơn là xây một nhịp học mà trẻ có thể duy trì ngay cả trong những ngày không quá hứng thú.
Một ngày có thể đọc 20 phút.
Ngày bận hơn chỉ nghe một câu chuyện 10 phút.
Ngày khác chơi Speaking game.
Sự linh hoạt giúp thói quen không bị phá vỡ chỉ vì hôm đó trẻ không muốn ngồi vào bàn.
Khi bé học tiếng Anh nhanh chán, đừng vội tìm thêm một ứng dụng mới, một bộ sách mới hay tăng phần thưởng.
Trước tiên, hãy nhìn lại trải nghiệm học hiện tại.
Bài có quá khó không? Có quá dễ không? Con có được lựa chọn không? Trẻ có cơ hội sử dụng tiếng Anh để tạo ra thứ gì đó không? Hay phần lớn thời gian chỉ là hoàn thành bài tập?
Một đứa trẻ có thể không thích ngồi làm worksheet nhưng lại sẵn sàng dành 30 phút thiết kế một con quái vật rồi mô tả nó bằng tiếng Anh.
Kiến thức vẫn là tiếng Anh.
Chỉ có cách trẻ trải nghiệm kiến thức đã thay đổi.
Vì vậy, mục tiêu lâu dài không phải biến mọi buổi học thành trò chơi.
Mục tiêu là giúp trẻ dần cảm nhận:
“Tiếng Anh không chỉ là một môn mình phải học. Đây còn là thứ mình có thể dùng để khám phá, sáng tạo và nói về những điều mình thích.”
Khi cảm giác đó xuất hiện, hứng thú không còn phụ thuộc hoàn toàn vào phần thưởng hay lời nhắc của người lớn.
– Website: https://cogiaotienganhlucy.vn/
– Facebook: https://www.facebook.com/CogiaotienganhLucy/
– Hotline: 0909 535 566
Xem thêm bài khác:
Cô Giáo Tiếng Anh Lucy
