Đăng ký
Kiểm tra trình độ miễn phí
“Tới con trả lời nhé!”
Ngay khi giáo viên vừa gọi tên, cậu bé nhìn xuống bàn, mím môi và khẽ lắc đầu. Điều đặc biệt là chỉ vài phút trước đó, em vẫn làm đúng gần như toàn bộ bài tập trong sách.
Tình huống này diễn ra thường xuyên hơn nhiều người nghĩ. Không ít phụ huynh thắc mắc vì sao con không dám giao tiếp tiếng Anh dù kết quả học tập khá tốt. Sau nhiều năm giảng dạy, mình nhận ra khoảng cách giữa “biết” và “dám sử dụng” đôi khi lớn hơn rất nhiều so với khoảng cách giữa “không biết” và “biết”.

Nhiều người cho rằng chỉ cần học đủ từ vựng và ngữ pháp thì trẻ sẽ tự nhiên nói được tiếng Anh. Tuy nhiên, giao tiếp cũng giống như bơi hoặc đi xe đạp. Đọc sách hướng dẫn rất quan trọng, nhưng chỉ khi thực hành, trẻ mới thật sự hình thành kỹ năng.
Chính vì vậy, nhiều học sinh đạt điểm cao trong các bài kiểm tra vẫn lúng túng khi phải trả lời một câu hỏi rất đơn giản bằng tiếng Anh. Các em biết đáp án nhưng chưa quen biến suy nghĩ thành lời nói.

Có rất nhiều nguyên nhân khiến con không dám giao tiếp tiếng Anh, nhưng ba nguyên nhân dưới đây xuất hiện nhiều nhất.
Thứ nhất là sợ sai. Trẻ lo mình phát âm chưa chuẩn hoặc dùng sai từ nên chọn cách im lặng để tránh mắc lỗi.
Thứ hai là thiếu cơ hội luyện tập. Nếu mỗi tuần trẻ chỉ nói tiếng Anh trong một hoặc hai tiết học, phản xạ giao tiếp sẽ phát triển rất chậm.
Cuối cùng là áp lực từ người lớn. Khi trẻ luôn cảm thấy mình phải nói thật đúng, việc giao tiếp sẽ trở thành một “bài kiểm tra” thay vì một cuộc trò chuyện.
Mình từng dạy hai học sinh có trình độ khá tương đương. Một bé luôn chủ động phát biểu dù đôi lúc nói chưa chính xác. Bé còn lại gần như không bao giờ giơ tay vì sợ sai.
Sau khoảng sáu tháng, học sinh đầu tiên tiến bộ rõ rệt về khả năng giao tiếp. Trong khi đó, bé còn lại vẫn rất dè dặt dù vốn từ phong phú hơn. Điều tạo ra sự khác biệt không phải là kiến thức, mà là số lần các em dám sử dụng tiếng Anh.
Nhiều phụ huynh rất yêu con nên luôn muốn sửa ngay mỗi khi con nói chưa đúng. Ý định này hoàn toàn tích cực. Tuy nhiên, nếu cứ mỗi câu trẻ nói đều bị ngắt lại để sửa phát âm hoặc ngữ pháp, các em sẽ dần mất hứng thú.
Thay vì tập trung diễn đạt ý tưởng, trẻ sẽ chỉ nghĩ đến việc làm sao để không mắc lỗi. Theo thời gian, nỗi sợ này khiến việc giao tiếp trở nên áp lực hơn rất nhiều.
Việc xây dựng sự tự tin cần diễn ra từng bước. Cha mẹ không cần tạo ra những thay đổi quá lớn mà có thể bắt đầu từ những thói quen đơn giản.
Những hoạt động này giúp trẻ cảm thấy tiếng Anh là công cụ giao tiếp chứ không chỉ là môn học ở trường.
Có lần mình hỏi một học sinh:
“Nếu con nói sai thì điều gì sẽ xảy ra?”
Em suy nghĩ vài giây rồi trả lời:
“Chắc mọi người sẽ cười con.”
Sau đó mình hỏi cả lớp:
“Ở đây có ai chưa từng nói sai tiếng Anh không?”
Cả lớp đều cười và giơ tay nói “Không”. Bầu không khí lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn. Từ hôm đó, cậu bé bắt đầu mạnh dạn phát biểu nhiều hơn.
Đôi khi, điều trẻ cần không phải là học thêm một cấu trúc ngữ pháp mới. Điều các em cần là biết rằng mắc lỗi là điều hoàn toàn bình thường.
Nếu con không dám giao tiếp tiếng Anh, đừng mong trẻ thay đổi chỉ sau vài buổi học. Sự tự tin được xây dựng từ hàng chục, thậm chí hàng trăm trải nghiệm tích cực.
Mỗi lần con dám trả lời một câu hỏi, chủ động chào giáo viên bằng tiếng Anh hoặc kể một câu chuyện ngắn đều là những viên gạch nhỏ tạo nên sự tự tin lâu dài. Vì vậy, hãy kiên nhẫn đồng hành thay vì chỉ tập trung vào kết quả trước mắt.
Con không dám giao tiếp tiếng Anh không đồng nghĩa với việc con thiếu năng lực. Trong phần lớn trường hợp, trẻ chỉ đang cần một môi trường an toàn để luyện tập và một người lớn biết khuyến khích đúng cách.
Khi cha mẹ giảm bớt áp lực, chấp nhận rằng mắc lỗi là một phần của quá trình học và tạo cơ hội để con sử dụng tiếng Anh mỗi ngày, trẻ sẽ dần mạnh dạn hơn. Đó cũng là nền tảng quan trọng giúp con phát triển khả năng giao tiếp một cách tự nhiên và bền vững.
– Website: https://cogiaotienganhlucy.vn/
– Facebook: https://www.facebook.com/CogiaotienganhLucy/
– Hotline: 0909 535 566
Xem thêm bài khác:
Cô Giáo Tiếng Anh Lucy
