Đăng ký
Kiểm tra trình độ miễn phí
“Tại sao ở lớp con không chịu nói tiếng Anh?”
Đó là câu hỏi mình từng nghe rất nhiều lần từ phụ huynh. Điều thú vị là khi quan sát trong lớp, mình lại thấy những em này rất chăm chú nghe giáo viên, hiểu bài và hoàn thành bài tập khá tốt. Chỉ có một điều duy nhất: các em gần như không chủ động mở lời.
Vì vậy, nếu con không chịu nói tiếng Anh, đừng vội nghĩ rằng con lười học hoặc không hợp với ngoại ngữ. Trong nhiều trường hợp, sự im lặng chỉ là cách trẻ tự bảo vệ mình trước cảm giác lo lắng và thiếu tự tin.

Nhiều phụ huynh thường đánh giá việc học qua số lần con phát biểu. Tuy nhiên, khả năng tiếp nhận (Input) và khả năng sử dụng (Output) là hai giai đoạn hoàn toàn khác nhau.
Có những bé nghe rất tốt, hiểu giáo viên nói gì nhưng vẫn chưa sẵn sàng trả lời. Điều này giống như một em bé biết rất nhiều từ tiếng Việt trước khi bắt đầu nói thành câu hoàn chỉnh.
Chính vì vậy, cha mẹ không nên quá lo lắng nếu con cần thêm thời gian để chuyển từ “hiểu” sang “nói”.
Qua quá trình giảng dạy, mình nhận thấy có bốn nguyên nhân xuất hiện thường xuyên nhất.
Đầu tiên là trẻ sợ bị chê cười. Chỉ một lần phát âm sai trước lớp cũng đủ khiến nhiều bé ngại phát biểu trong thời gian dài.
Tiếp theo là trẻ chưa có đủ phản xạ. Khi phải suy nghĩ quá lâu để tìm từ, các em thường chọn cách im lặng vì cảm thấy việc trả lời quá áp lực.
Ngoài ra, một số trẻ có tính cách hướng nội. Các em cần nhiều thời gian để quan sát trước khi sẵn sàng tham gia.
Cuối cùng, môi trường học quá nghiêm túc cũng khiến trẻ cảm thấy mỗi lần nói giống như đang làm bài kiểm tra.
Có một nguyên tắc mình luôn áp dụng trong lớp học:
Trẻ phải cảm thấy an toàn trước khi cảm thấy tự tin.
Nếu mỗi lần nói đều bị sửa lỗi ngay lập tức, trẻ sẽ tập trung vào việc tránh sai thay vì diễn đạt suy nghĩ.
Ngược lại, khi giáo viên mỉm cười, lắng nghe và phản hồi tích cực, trẻ sẽ hiểu rằng mình được phép thử, được phép sai và được phép học.
Đó chính là nền tảng để sự tự tin hình thành.
Có một kiểu câu hỏi rất quen thuộc:
“Con học mấy năm rồi mà sao không nói được?”
Người lớn thường không có ý trách móc. Tuy nhiên, trẻ lại dễ hiểu rằng mình đang làm bố mẹ thất vọng.
Thay vì vậy, hãy thử đổi sang những câu hỏi nhẹ nhàng hơn.
Những câu hỏi mở giúp trẻ cảm thấy thoải mái hơn và sẵn sàng tham gia cuộc trò chuyện.
Nếu muốn cải thiện khả năng giao tiếp, cha mẹ có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ.
Những hoạt động này không chỉ giúp trẻ luyện nói mà còn xây dựng cảm xúc tích cực với tiếng Anh.
Mình từng dạy một bé lớp 2 gần như không phát biểu trong suốt tháng đầu tiên. Thay vì yêu cầu em đứng trước lớp, mình chỉ mời em trả lời khi làm việc theo cặp.
Sau vài tuần, bé bắt đầu nói thành câu ngắn với bạn cùng bàn. Đến tháng thứ ba, em đã chủ động tham gia trò chơi và còn xung phong đọc hội thoại trước lớp.
Điều thú vị là giáo trình không hề thay đổi. Thứ thay đổi chính là cách tạo cơ hội để trẻ thành công từng bước nhỏ.
Một buổi học tiếng Anh thường chỉ kéo dài khoảng một đến hai giờ. Trong khi đó, trẻ dành phần lớn thời gian ở nhà cùng gia đình.
Nếu mỗi ngày cha mẹ chỉ dành khoảng mười phút để cùng con đọc truyện, xem tranh hoặc trò chuyện bằng những câu tiếng Anh đơn giản, hiệu quả tích lũy sau vài tháng sẽ rất đáng kể.
Không cần trở thành giáo viên tiếng Anh. Điều trẻ cần nhất là một người sẵn sàng lắng nghe và khuyến khích.
Nếu con không chịu nói tiếng Anh, hãy nhớ rằng sự im lặng không phản ánh khả năng học tập của trẻ. Phần lớn các em chỉ đang cần thêm thời gian, thêm trải nghiệm tích cực và thêm sự động viên từ những người xung quanh.
Khi cha mẹ giảm bớt áp lực, tạo nhiều cơ hội giao tiếp và ghi nhận từng bước tiến nhỏ, trẻ sẽ dần chủ động sử dụng tiếng Anh. Đó là nền tảng quan trọng để hình thành sự tự tin và khả năng giao tiếp lâu dài.
– Website: https://cogiaotienganhlucy.vn/
– Facebook: https://www.facebook.com/CogiaotienganhLucy/
– Hotline: 0909 535 566
Xem thêm bài khác:
Cô Giáo Tiếng Anh Lucy
